5 Bài Học Về Tư Duy Chiến Lược Và Sự Kiên Định
Tôi lớn lên cùng vị mặn của gió biển và những bữa cơm chắt chiu của một gia đình kinh doanh đang đi xuống. Năm 2009, tôi rời quê vào Sài Gòn với một thứ duy nhất trong tay: khát vọng đổi đời. Mười sáu năm sau, tôi đứng trước một danh mục tài sản trị giá hơn 100 tỷ đồng.
Tôi viết bài này không phải để kể một câu chuyện đẹp. Tôi viết vì tôi tin rằng khoảng cách giữa “cô gái làng biển” ngày đó và người phụ nữ hôm nay không nằm ở may mắn, mà nằm ở cách tư duy. Và tư duy thì học được. Dưới đây là 5 bài học đã thật sự thay đổi cuộc đời tôi — kể lại đúng như tôi đã sống qua.
Bài học 1: Khi bị “gã khổng lồ” nghiền nát, đừng đứng yên
Năm 2009 tôi mở một cửa hàng điện thoại nhỏ. Tôi đã nghĩ mình chăm chỉ là đủ. Nhưng năm 2011, làn sóng bán lẻ điện tử có hệ thống — những cái tên như Thế Giới Di Động — đổ bộ. Họ có quy mô, có vốn, có giá nhập mà một cửa hàng lẻ như tôi không bao giờ với tới.
Tôi gồng được hai năm rồi buộc phải đóng cửa. Cảm giác lúc kéo tấm cửa sắt lần cuối, tôi vẫn nhớ rõ: vừa tiếc, vừa nhục, vừa sợ. Nhưng điều tôi làm ngay sau đó mới là thứ định hình con người tôi về sau — tôi không cho phép mình ngồi than. Tôi quay lại đi gia sư để tự trả học phí Đại học Văn Lang, lấy ngắn nuôi dài, vừa kiếm sống vừa học.
Bài học tôi rút ra không phải “hãy cố gắng hơn”. Cố gắng hơn trong một mô hình đã thua thì chỉ thua chậm hơn. Bài học thật sự là: khi thị trường thay đổi, bạn phải thay đổi nhanh hơn nó — và cách nhanh nhất để thay đổi là cắt lỗ dứt khoát, giữ lại nguồn lực, rồi học lại từ đầu. Thất bại đầu tiên đó dạy tôi đọc quy mô và sức ép cạnh tranh trước khi bỏ tiền vào bất cứ cuộc chơi nào.
Bài học 2: Đặt mục tiêu gấp 100 lần — không phải để mơ, mà để buộc mình đổi cách làm
Có một thói quen mà nhiều người cho là viển vông, nhưng tôi giữ đến tận hôm nay:
“Tôi thường vẽ ra những cái mục tiêu rất là lớn, gấp trăm lần so với tôi hiện tại. Nhưng mà lúc nào tôi cũng có niềm tin và tôi sẽ đạt được nó.”
Nhiều người hiểu lầm rằng mục tiêu lớn chỉ là chuyện hô khẩu hiệu cho sướng. Với tôi thì ngược lại. Mục tiêu gấp 100 lần là một công cụ ép buộc, không phải một giấc mơ.
Lý do rất thực tế: nếu tôi đặt mục tiêu tăng trưởng 10%, tôi sẽ chỉ cố gắng chăm chỉ hơn một chút trên con đường cũ. Nhưng nếu tôi đặt mục tiêu gấp 100 lần, con đường cũ lập tức trở nên vô dụng — không có cách nào “chăm chỉ hơn” mà đạt được nó. Bộ não buộc phải đặt một câu hỏi khác: cái gì mới tạo ra khác biệt gấp trăm lần?
Câu hỏi đó loại bỏ những việc vụn vặt. Nó buộc tôi tập trung vào số ít đòn bẩy có tác động lớn nhất — đúng những “điểm chạm” làm thay đổi cục diện. Cách thực thi của tôi luôn gồm ba bước: viết con số lớn ra giấy, gạch bỏ mọi việc không đưa tôi tới gần nó, và mỗi tuần chỉ chọn một hành động có sức bẩy cao nhất để làm trước. Mục tiêu lớn không khiến tôi quá tải — nó khiến tôi chọn lọc.
Bài học 3: Học là đòn bẩy trí tuệ, không phải tấm bằng treo tường
Tôi học rất nhiều, nhưng chưa bao giờ học vì cái bằng. Tôi học để tìm công cụ mang ra dùng được ngay.
Khi còn là sinh viên, tôi đoạt giải tại cuộc thi “Nhà quản trị tương lai”. Cái tôi giữ lại không phải tấm giấy khen, mà là kỹ năng tổ chức và sắp xếp hệ thống — thứ về sau giúp tôi vận hành nhiều việc cùng lúc mà không vỡ trận.
Sau ba năm lăn lộn ngoài thị trường, tôi thấy mình có kinh nghiệm nhưng thiếu khung tư duy để hệ thống hóa nó, nên tôi theo học MBA tại Đại học Mở TP.HCM — để hợp nhất giữa cái tôi đã trải và cái lý thuyết quản trị bài bản. Năm 2024, khi quyết định xoay trục sang bất động sản, tôi lại quay về ghế học, lần này học chuyên sâu về bất động sản để chuẩn bị cho cuộc dịch chuyển tài sản lớn nhất đời mình. Và năm 2026, tôi dự định tham gia Eagle Camp để tiếp tục tôi luyện bản lĩnh của một người dẫn dắt doanh nghiệp.
Nguyên tắc của tôi gói gọn một câu: muốn nâng cấp tài chính, trước hết phải nâng cấp “hệ điều hành” tư duy. Mỗi khóa học với tôi là một bản cập nhật phần mềm cho bộ não — và tôi chỉ giữ lại đúng phần nào áp dụng được vào việc đang làm. Phần còn lại, tôi bỏ.
Bài học 4: Bước ngoặt 100 tỷ — kết quả của một năm chuẩn bị, không phải vài tháng may mắn
Cột mốc khiến nhiều người ngạc nhiên nhất diễn ra đầu năm 2025. Từ số vốn ban đầu chỉ 3-5 tỷ đồng, chỉ trong vài tháng (bắt đầu từ tháng 4/2025), tôi sở hữu một danh mục tài sản trị giá hơn 100 tỷ đồng.
Nhìn từ bên ngoài, nó giống một cú nhảy thần tốc. Nhưng tôi muốn nói thật: cú nhảy đó đứng trên cả năm 2024 cặm cụi nghiên cứu và khảo sát thị trường. Vài tháng tôi ra quyết định nhanh là vì cả năm trước đó tôi đã làm bài tập của mình — đọc thị trường đủ kỹ để khi cơ hội xuất hiện, tôi nhận ra nó ngay và dám hành động.
Đây là nơi hai đòn bẩy gặp nhau. Đòn bẩy tri thức giúp tôi nhận diện cơ hội mà người khác bỏ lỡ — biết cái gì đáng mua, cái gì là bẫy. Đòn bẩy tài chính giúp tôi biến nguồn lực khiêm tốn thành quy mô lớn một cách có tính toán. Tôi không đi theo con đường tích lũy truyền thống — gom góp từng đồng qua nhiều năm. Tôi dùng kiến thức chuyên sâu để chọn lọc thật gắt, chỉ rót vào số ít cơ hội có khả năng tạo ra hệ sinh thái tài sản bền vững.
Tôi kể điều này không phải để khoe con số. Tôi kể vì muốn bạn thấy rõ: tốc độ là phần nổi, sự chuẩn bị mới là phần chìm. Người ta nhìn thấy vài tháng. Tôi sống cả một năm chuẩn bị trước đó.
Bài học 5: Đóng gói giá trị và khát vọng cho thế hệ sau
Với tôi, 100 tỷ không phải đích đến. Nó là điểm khởi đầu cho một tầm nhìn lớn hơn.
Tôi đang hướng tới việc IPO doanh nghiệp và đóng gói các mô hình kinh doanh của mình thành những hệ thống có thể nhân rộng. Tôi cũng muốn đi ra thế giới để “benchmarking” — học những gì tinh hoa nhất mà thế giới đã làm, rồi mang về ứng dụng tại Việt Nam. Tôi tin rằng một doanh nghiệp chỉ thật sự có giá trị khi nó vận hành được mà không phụ thuộc hoàn toàn vào người chủ.
Nhưng đằng sau sự quyết liệt của một nữ doanh nhân là trái tim của một người mẹ. Tôi có ba con, hiện đều dưới 8 tuổi. Tôi đã lên lộ trình chi tiết cho các con học trường quốc tế và đi du học vào năm lớp 9 hoặc lớp 10 — không phải để khoe, mà vì tôi muốn cho con một bệ phóng mà ngày xưa tôi không có.
Và trên hết, tôi trăn trở về việc đóng gói những kinh nghiệm mình đã đi qua để giúp những người phụ nữ khác. Tôi từng là cô gái làng biển không có gì trong tay. Tôi hiểu cảm giác đó. Nếu hành trình của tôi giúp được dù chỉ một người phụ nữ tiến gần hơn đến một cuộc sống tự chủ về tài chính, hạnh phúc và tiến bộ — thì với tôi, đó mới là thành công trọn vẹn.
Lời kết
Từ một cô gái làng biển đến chủ nhân của một danh mục tài sản trăm tỷ, tôi tin câu chuyện của mình chứng minh một điều: thành công là sự kết hợp của chiến lược sắc bén, đòn bẩy tri thức, và một niềm tin không lay chuyển. Không có yếu tố nào trong ba thứ đó là bẩm sinh. Tất cả đều có thể rèn.
Hành trình ấy nhắc tôi mỗi ngày: khi tư duy thay đổi, vị thế sẽ thay đổi.
Còn bạn — bạn có dám đặt cho mình một mục tiêu lớn gấp 100 lần hiện tại, và bắt đầu nâng cấp “hệ điều hành” của chính mình ngay hôm nay không? Hãy bắt đầu nhỏ thôi: viết con số đó ra giấy tối nay, và chọn một việc duy nhất bạn sẽ làm ngày mai để tiến về phía nó.
___________________________________________
Về tác giả: Phạm Thanh Thảo là nhà đầu tư bất động sản và nhà phát triển căn hộ dịch vụ, người sáng lập hệ thống căn hộ dịch vụ Felix. Chị chia sẻ hành trình và tư duy kinh doanh của mình với mong muốn đồng hành cùng những người phụ nữ trên con đường làm chủ tài chính.

